“Tiểu thư, vì sao không để nô tỳ tiến đến giáo huấn nàng vài câu?” Vừa bước qua dãy hành lang gấp khúc, Hương Nhi khẽ dậm chân hỏi.
Lang Lâm Linh cười khẽ hỏi lại: “Vì sao phải giáo huấn nàng?”
Hương Nhi cắn răng nói: “Đêm hôm qua, nàng ta chẳng qua là mượn chuyện của tỳ nữ mà câu dẫn Bát gia”
“Câu dẫn sao,” Lang Lâm Linh cau mày, “Thật không thể nói như thế, gia đã thú nàng làm phi, viên phòng cùng nàng chỉ là chuyện sớm hay muộn.”
“Tuy là như thế, nhưng Bát gia tối hôm qua liền cùng nàng……….Cũng không đợi tới ngày sau mới cùng nàng viên phòng, Bát gia có thể nào lại lạm tình như thế!”
Lang Lâm Linh đưa mắt nhìn vẻ mặt đầy sung huyết của tiểu nha đầu, lại cúi đầu nhìn móng tay chính mình vừa mới tô lên màu sơn phượng tiên, thản nhiên nói: “Hạ vương hiểu rõ thông phòng nha đầu, cùng phong nguyệt ca kĩ thường xuyên lui tới; Trữ vương thú một nguyên phi hai sườn phi; biểu ca ta cùng thái tử trước khi thú phi, bên trong phủ đều có người phụ trách thay hai người dâng mỹ nữ thị tẩm. Càng miễn bàn đàn ông bọn họ đến nơi phong nguyệt uống rượu mua vui. Người trong hoàng thất, có mấy ai là sạch sẽ?”
“Gia trước kia không đặt chân đến nơi phong nguyệt, trước khi thú phi trong phủ cũng chỉ có Bích Thủy là một cái thông phòng nha đầu, thật sự không coi là nhiều. Trong đám huynh đệ của hắn, hắn không được coi là người xem trọng ham muốn dục vọng.”
Huống hồ, cho dù Kiều Sở không đến tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684594/quyen-2-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.