Mạc công công nhướn mày nhắc nhở: “Phàn đại nhân”
Kỳ thực bằng trực giác của mình, Phàn Như Tố vốn không hề cảm thấy khó chịu đối với vị “thiếu niên” không biết trời cao đất rộng này, nhưng hắn cũng không dám chậm trễ, sai hai gã phó thủ tiến lên đem ba người kia đuổi ra ngoài.
Hắn tự mình động thủ muốn túm lấy lục y thiếu nữ, tay còn chưa kịp đụng tới vai nàng, lại nghe thanh âm của thái tử từ bên trong kiệu truyền ra:
“Ai chuẩn các ngươi bắt nàng”
Tuy chỉ là nhẹ giọng trách mắng, nhưng Phàn Như Tố kinh hãi nửa người toát đầy mồ hôi, Mạc công công cũng ngạc nhiên, cả hai cùng cuống quýt lên thỉnh tội. Sau đó thanh âm thản nhiên của nam nhân xuyên qua tấm rèm che: “Trân bảo, nữ nhân, những thứ này cô* đều đã từng đánh cược, duy chỉ có vận khí là chưa từng thử qua, cái này cũng rất thú vị, ngươi thử nói xem”
*Cô: Tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến
Giọng nói lười biếng, ngữ điệu chậm rãi tự nhiên từ bên trong kiệu phát ra, nhưng dân chúng nghe thấy lại không cảm nhận một chút an tâm nào, ngược lại càng trở nên khẩn trương. Thái tử ngày sau chính là chân long thiên tử, vận khí chắc chắn là đứng đầu thiên hạ, thiếu niên này lại muốn cùng thái tử đánh cược vận khí? Hắn làm sao dám? Mọi người đồng thời đều căng mắt lên nhìn thiếu niên trước mặt, nhìn hắn rốt cuộc muốn cùng thái tử đánh cuộc kiểu gì.
Lúc này, Vương Mãng lại cười hỏi: “Nếu ngươi thua thì sao?”
Kiều Sở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684511/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.