Tứ Đại, Mỹ Nhân đang muốn phản bác thì thấy mấy nữ quan đang hộ tống Kiều Dung đi vào, cỗ kiệu của thái tử cũng đã chuẩn bị khởi giá.
Đang lo lắng không biết nên làm thế nào thì Kiều Sở một bên đã nhanh chóng kéo khăn che mặt xuống, gật đầu với Đô Mã coi như ngầm chấp nhận điều kiện.
Đô Mã chậm rãi buông chủy thủ trên lưng Kiều Sở, một nam nhân đứng sau lưng chuyền cho hắn một cái bọc nhỏ.
Tứ Đại, Mỹ Nhân nhìn nhau cười khổ, Đô Mã đến đây nhất định mang theo không ít người, giờ phút này đang phân tán trà trộn trong đám đông. Mới vừa rồi đưa cho hắn cái đó nhất định là cung tên, chủ tử của bọn họ có thể nghĩ ra cách gì được đây?
Trước cửa vương phủ, Vương Mãng chào hỏi Mạc công công xong, đang lúc kiệu của thái tử chuẩn bị đi vào, thình lình trong đám đông truyền ra một giọng nói: “Ngự Sử đại nhân, xin dừng bước.”
Vương Mãng ngẩn ra, ngưng mắt nhìn ba thiếu niên đang bước ra khỏi đám đông, mọi người tò mò bắt đầu xì xầm bàn tán.
Kiệu thái tử dừng lại.
Mạc công công đưa mắt ra hiệu Phàn Như Tố, Phàn Như Tố đi tới chỗ đám thị vệ đang ngăn cản ba thiếu niên kia, hắn đang định mở miệng chất vấn lại nghe được tiếng Vương Mãng nói: “Để cho bọn họ lại đây”
Nhìn thấy ánh mắt Vương Mãng nhàn nhạt dừng lại bên hông vị thiếu niên lục y, Phàn Như Tố hơi kỳ quái, hắn tất nhiên là nhìn ra ba người này kỳ thật đều là nữ tử, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684510/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.