Quý Quân Lăng mơ mơ màng màng mở to mắt, chỉ thấy mình đang ở một nơi vừa ấm áp vừa thoải mái, hương trầm nhàn nhạt làm y chỉ muốn ngủ tiếp. Đáng tiếc thanh âm của Tần Nhung, tên nam nhân dù hóa thành tro y cũng nhận ra này còn lờn vờn quanh lỗ tai y, làm sao y có thể ngủ?
Thật sự thất kinh, phát hiện chính mình cư nhiên ngủ ở phản nhỏ dưới chân giường nam nhân kia, tức giận đến mức y lại muốn xỉu thêm lần nữa “Đúng vậy, ngươi này cầm thú…”
“Quý tú tài, chúng ta hai lần gặp mặt. Lần nào người cũng không khách khí với ta.” Tần Nhung thở dài… nheo mắt nhìn y “Không phải nói ta dâm tặc thì cũng là cầm thú. Ta khi nào đã làm chuyện cầm thú dâm tặc với ngươi? Ta nhìn ngươi té xỉu trước cổng nhà, có hảo ý kêu hạ nhân đem ngươi vào còn nói bọn hắn cho ngươi uống thang. Ngươi đã không cảm kích, ngược lại chửi ầm lên. Này chẳng lẽ là chuyện quân tử nên làm? Hay là ngươi đọc nhiều sách thánh hiền như thế, cũng chỉ học việc chó cắn Lã Động Tân, có thể sao?”
Tần Nhung miệng lưỡi lưu loát, Quý Quân Lăng chỉ mới tỉnh lại, mờ mịt trong đầu, làm sao nói lại hắn. Chỉ còn biết chỉ vào chỗ mình đã nằm “Ngươi cư nhiên như vậy nhục mạ ta?”
“Lời ngươi nói càng lúc càng buồn cười. Ta như thế nào mà nhục mạ ngươi?” Tần Nhung cố nén ý cười “Ngươi gầy đến mức da bọc xương, nếu muốn khi dễ chi bằng ta đi tìm mỹ nhân ôm đến thoải mái.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-le-vat-nhieu/121862/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.