Bên ngoài Yến Phượng Lâu, đám hào khách túm năm tụm ba đi vào.
Tại một góc phố vắng vẻ có hai gã thanh niên, ăn bận có chút mộc mạc nhưng rất sạch sẽ.
- Vương lão nhị, ngươi muốn đi vào thật sao? Đi vào đó ngồi xuống uống một chén trà cũng đã mất một lượng bạc, chúng ta làm cu li hai tháng trời mới có được một lượng bạc đấy!
Hai thanh niên nghiêng đầu nhìn Yến Phượng Lâu, liếc mắt có thể thấy được vài thân ảnh xinh đẹp thấp thoáng ở bên trong.
- Một mình ta ăn no là cả nhà không đói bụng, chỉ cần có thể nghe được Thanh Thu tiên tử thổi một khúc cũng rất đáng giá, ngươi đi không? Ngươi không đi, ta đi một mình.
Nam tử mắt to, mày rậm thúc giục nói.
- Không, không đi, ta, ta còn muốn nuôi gia đình, nếu Anh Tử biết ta đi vào đó nhất định sẽ mắng ta.
Đại hán bên cạnh do dự một chút rồi lắc đầu.
- Lại là thê tử lắm mồm nhà ngươi sao, hôm nào cũng chửi mắng ngươi một đêm, hơn nữa số tiền này là do hôm nay ngươi nhặt được túi bạc của một vị quí nhân cho nên mới được thưởng cho một lượng bạc. Thê tử lắm mồm nhà ngươi không biết được đâu! Đi thôi đi thôi.
- Ngươi đi đi, quá đắt.
- Ngươi đừng hối hận.
Nam tử mắt to, mày rậm lúc này đã bước đi, rất nhanh đã tiến vào trong Yến Phượng Lâu.
Vị đại hán còn lại đứng xa trông thấy vậy, trong lòng cũng ngứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409914/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.