Tần Vân về đến Quảng Lăng quận, với tư cách là dân bản xứ, hắn đương nhiên nhiệt tình chiêu đãi Long Tiểu Liên.
Quảng Lăng tháng ba quả thật rất đẹp. Tần Vân, Y Tiêu cùng Long Tiểu Liên lúc thì du thuyền trên hồ, lúc thì đi nghe hát dân ca bản địa, có lúc lại đi ăn vài món ngon có lịch sử lâu đời. Đưa Long Tiểu Liên thăm thú, Tần Vân và Y Tiêu cũng thân cận hơn rất nhiều.
- Mẫu thân muội đã vội vã kêu muội trở về rồi, muội không chơi tiếp được nữa. Tỷ tỷ, Tần Vân ca ca, hai người đừng đưa tiễn muội nữa.
Long Tiểu Liên sờ sờ bụng.
- Muội cảm thấy ở Quảng Lăng này nửa tháng mà đã mập lên rồi này.
- Quảng Lăng cách Đông Hải cũng rất gần, sau này muội đến chơi lúc nào cũng được.
Tần Vân mỉm cười nói.
- Cứ định như vậy đi.
Long Tiểu Liên mắt tỏa sáng.
Bỗng nhiên Long Tiểu Liên cười hì hì:
- Tần Vân ca ca, lúc đó hy vọng muội sẽ trực tiếp gọi huynh là tỷ phu mà không bị tỷ tỷ mắng nữa.
- Muội đi đây.
Long Tiểu Liên nói xong thì chuồn mất, dưới sự dẫn dắt của lão giả Quy Yêu mà trực tiếp cưỡi mây bay đi.
- Cuối cùng cũng đi, mấy ngày nay lúc nào bên tai cũng là tiếng luyên thuyên của muội ấy.
Tần Vân cười nói.
Y Tiêu liếc mắt nhìn hắn, gật đầu nói:
- Ừ, ta cũng thấy mấy ngày nay quá mức lười biếng, không có lúc nào nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409655/quyen-3-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.