Đám nhạc sư của Yến Phượng Lâu đều có chút nghi ngờ, sao lại ngừng múa kiếm rồi? Họ lặp lại một khúc vừa rồi, Trần Sương cũng không nghĩ nhiều nữa mà tiếp tục múa kiếm.
Cuối cùng cũng múa kiếm xong một khúc.
Trần Sương mặc một bộ áo đỏ, quay đầu đưa mắt nhìn Tần Vân một cái rồi mới rời đi.
- Ta muốn gặp Trần Sương cô nương một lần.
Tần Vân quay đầu nói với thị nữ đang đứng ở một bên, thị nữ kia tươi cười nói:
- Tần công tử, cần hai mươi lượng bạc mới có thể gặp mặt được Trần Sương nhà ta, lại không được động tay chân gì cả, thời gian gặp lâu nhất là nửa canh giờ. Nếu Tần công tử đồng ý thì ta sẽ đi chuyển lời ngay, xem liệu Trần Sương cô nương có đồng ý hay không. Thậm chí còn phải xem có vị khách nào khác muốn gặp nữa hay không, cái gì cũng có thứ tự trước sau cả!
- Nhanh đi đi.
Điền Ba lập tức thúc giục:
- Nhớ nói là Tần công tử muốn gặp.
- Được, ta đi đây.
Thị nữ lập tức đi chuyển lời.
Tần Vân yên lặng chờ đợi.
Hai mươi lượng bạc chỉ có thể gặp mặt rồi ngồi xuống uống trà tâm sự, mà vị Thanh Thu tiên tử kia lại cần trăm lượng bạc, bởi vậy có thể thấy được địa vị giữa họ khác nhau như thế nào.
- Màn múa kiếm của Trần Sương cô nương thật sự quá tuyệt vời, ta đã từng thấy qua nhiều kiếm khách có thực lực còn lợi hại hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409912/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.