Đây là lần đầu tiên Tần Vân mặc áo bào pháp bảo, có thể là rất lâu sau này cũng không đổi. Dù sao nó đã là một món pháp bảo, thủy hỏa bất xâm, hơn nữa còn luôn sạch sẽ vệ sinh, hình thức màu sắc cũng có thể thay đổi. Hơn hết đây còn là y phục mà nữ tử mình thích tặng, Tần Vân mặc lên cũng cảm thấy rất vui sướng.
Những ngày tiếp theo, hai người thỉnh thoảng luận đạo đấu pháp như trước, chỉ là số lần gặp mặt càng thường xuyên hơn.
Thấm thoát đã mười lăm tháng tám, tiết trung thu đến.
- Trung thu.
Y Tiêu ngồi trước bàn, nhìn vầng trăng tròn ngoài cửa sổ, thậm chí còn có thể thấy một vài vệt pháo hoa phóng lên ở quận thành Quảng Lăng. Đây là đêm trung thu, ngày lễ đoàn viên.
- Đoàn viên...
Tâm tình Y Tiêu hơi sa sút.
Từ lúc còn chưa nhớ chuyện, mẫu thân nàng đã bỏ đi, nàng cũng không biết mẫu thân là ai.
Lúc chín tuổi, phụ thân nhẫn tâm bỏ lại nàng.
Nàng từ nhỏ đã một mình lẻ loi hiu quạnh, sau lại luyện khí thành công, có một chút địa vị trong các thiếu niên cùng gia tộc ở Côn Lôn châu Y thị. Dù sao ở những gia tộc gia tộc cổ xưa như vậy, đệ tử đời sau rất nhiều.
Trung thu hằng năm, Y Tiêu đều cảm thấy cô độc bội phần.
Vù...
Khoảnh sân ngoài cửa sổ, một bóng người đáp xuống.
- Ai?
Y Tiêu mở miệng.
- Là ta, là ta!
Giọng nói của Tần Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409653/quyen-3-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.