Mọi người hướng ánh mắt về phía lầu đông, đã trông thấy Trần Sương cô nương bước ra đóng cửa phòng lại, sau một lúc đám người phía dưới im lặng không nói nên lời, lúc này mới hào hứng đứng lên nghị luận.
- Tần Phủ? Tần Vân? Chính là phủ của Ngân Chương bộ đầu Tần đại nhân sao? Ta nhớ đây là Nhị công tử Tần Vân, năm mười ba tuổi đã là Nhân Kiếm Hợp Nhất, có tu vi Luyện Khí tầng chín, thiên phú tu hành rất cao. Hôm nay, tính toán một chút đã trôi qua hơn tám năm, thế nhưng bây giờ hắn đã là người tu tiên rồi.
Một người có thân thể mập mạp rung đùi đắc ý nói:
- Lúc nãy hắn mới tùy ý thi triển một chút thủ đoạn mà đã có uy thế như vậy, nếu như thi triển thêm một số pháp thuật, chậc chậc...
- Xem ra Lưu gia Lưu Kỳ đã sợ tới mức sớm bỏ chạy rồi.
- Tần công tử là người của Quảng Lăng quận thành chúng ta, nên mới hạ thủ lưu tình. Nếu như là người tu tiên phiêu bạt khắp nơi, không có gánh nặng trên người, chỉ sợ tên kia đã sớm chết.
- Vị Trần Sương cô nương kia địa vị xưa không bằng nay rồi, có Tần công tử làm chỗ dựa cho nàng, ở trong Quảng Lăng quận thành cũng không có ai dám coi thường nàng nữa.
Những vị khách ở đây đang sôi nổi nghị luận.
...
Trong phòng.
Trong mắt Trần Sương có chút ướt át:
- Vân ca ca, cám ơn.
Nàng biết rõ lần này Tần Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409911/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.