Thỏa thích thi triển kiếm pháp, cả người nhễ nhại mồ hôi, máu huyết sôi trào càng thêm nóng.
Mười lăm tháng tám đã là mùa thu, đêm khuya vẫn rất lạnh, nhưng Tần Vân lại cảm thấy càng thi triển thì càng nóng. Nóng nhất chính là ở trong đầu. Hắn vẫy tay, một vò rượu lại bay ra từ trong một căn phòng. tay trái cầm vò rượu, tay phải cầm kiếm. Vừa uống rượu, vừa tùy ý thi triển kiếm pháp! Hắn cũng không quan tâm thời gian, cũng không quan tâm kiếm pháp thế nào.
Kiếm quang càng thêm linh động, vui sướng tự do.
Thời gian trôi qua, tần Vân dần dần đắm chìm trong kiếm pháp. Hắn ném vò rượu sang một bên, đầu hắn không còn nóng nữa, máu huyết toàn thân cũng dần dần bình tĩnh lại, chẳng qua là tâm cảnh lại linh hoạt kì ảo, không có bất cứ tạp niệm nào. Hắn mang niềm vui vẻ trong lòng mà dung nhập vào trong kiếm pháp.
- Kiếm pháp trước kia của ta quả thực là quá lạnh lùng. Con người có hỉ nộ ái ố, kiếm pháp tất nhiên cũng là như thế, cũng nên có mừng vui.
Kiếm pháp của Tần Vân đang biến đổi.
- Vù….
Kiếm quang dần dần hóa thành một con rồng khói sương đang bay lượn. Kiếm quang thi triển, con rồng cũng tùy ý lao đi du ngoạn xung quanh.
Con rồng khói dần dần mơ hồ, chợt như hóa thành hư ảnh một con rồng tạo nên từ những giọt nước.
- Vù! Xoạt!
Kiếm quang xé rách trường không, thứ kiếm pháp tùy ý không ẩn chứa bất cứ chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409651/quyen-3-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.