Ngày xuân, ánh mặt trời vừa lên.
Tần Vân nằm ở trên ghế thưởng thức trà.
- Tiểu Sương hôm nay danh khí đã lên cao, đã tiến vào mười hạng đầu trong đợt tuyển hoa khôi lần này bảy ngày sau sẽ cùng chín vị danh kỹ khác lên thuyền hoa chính thức tiến hành lần tranh giành hoa khôi cuối cùng.
Tần Vân khẽ lắc đầu.
- Chỉ là danh tiếng của nàng không có đủ thời gian để truyền ra, người chính thức truy cầu nàng đấy chỉ sợ còn không bằng Thanh Thu tiên tử cùng Hương Y cô nương. Muốn vào ba thứ hạng đầu có chút khó khăn, đoạt được hoa khôi càng khó.
Bảy ngày sau, mới thật sự là tranh giành hoa khôi.
Đến lúc đó mười vị danh kỹ sẽ ở trên thuyền hoa ganh đua sắc đẹp, thi triển các loại thủ đoạn, người vây xem sẽ đông nghìn nghịt đến lúc đó sẽ quyết định ra ba thứ hạng đầu cùng với hoa khôi cuối cùng. Đó là một việc trọng đại trong Quảng Lăng quận!
- Tinh Văn cương có được từ lần trước đều đã luyện hóa, lúc đầu ta cũng mang theo một ít tài liệu nhưng sợ cũng không chống đỡ được mấy ngày!
Tần Vân thầm nghĩ.
- Xem ra phải mua sắm mạnh tay hơn nữa, tiếp tục tu luyện bản mệnh phi kiếm một ngày cũng không thể lơ là, đợi đến khi bản mệnh phi kiếm luyện thành, thực lực của ta cũng có thể phóng đại.
- Hả?
Mặt đất truyền đến chấn động rất nhỏ, người bình thường cảm ứng không được, nhưng Tần Vân cảm ứng vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409896/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.