Đảo mắt đã qua gần nửa tháng.
Một ngày này, bên ngoài cửa quận Thủ phủ có một vị đạo sĩ trung niên xuất hiện, đám cận vệ ngoài cửa phủ sớm đã nhìn thấy nên vô cùng cẩn thận.
Đạo sĩ trung niên cười nói:
- Xin hãy truyền một câu cho Y Tiêu cô nương là Thái Ất Môn có người cần gặp.
- Y cô nương?
Đám cận vệ ngoài cửa nhìn nhau.
- Phiền ngươi chờ ở đây.
Một tên cận vệ nhanh chóng đi đến biệt viện Y Tiêu trong quận Thủ phủ, đây là một tòa biệt viện có chút lịch sự tao nhã.
Trong nội viện bây giờ có một tầng hàn băng ngưng kết, trong những ngày hè chói chang này, khối băng này tan cũng khá nhanh, hơi lạnh tràn ra khắp nơi. Y Tiêu mặc một bộ áo bào xanh nhạt đang ngồi ở trong tiểu viện đọc sách, ung dung tự tại.
Cận vệ đứng ngoài cửa viện cung kính nói:
- Bẩm Y cô nương, bên ngoài phủ có một vị đạo sĩ trung niên tự xưng là người của Thái Ất Môn cần gặp.
- Người của Thái Ất Môn?
Y Tiêu lộ ra sắc mặt vui mừng, nhưng bỗng nhiên nhíu mày, hỏi:
- Là một đạo sĩ trung niên?
Cận vệ liền nói:
- Đúng, là một đạo sĩ trung niên.
Y Tiêu nhíu mày, nhưng vẫn nói:
- Dẫn hắn đến gặp ta.
- Vâng!
Cận vệ cung kính cáo lui.
Y Tiêu ngồi ở đó nghi hoặc tự hỏi:
"Lạ thật, tóc của sư thúc cũng đã bạc, sao lại là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409795/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.