Liên Hải vệ, nơi phụ trách tám trăm dặm đường ven biển. Trong đám mây mù có một người tu hành Tiên Thiên Hư Đan Cảnh, chính là Kim Tú đạo nhân. Hắn khoanh chân ngồi trên mây, cả ứng khắp nơi.
- Sao?
Kim Tú đạo nhân bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn về một phương hướng,
- Tốc độ phi hành nhanh như vậy, hẳn không phải là loài chim? Là cái tên gọi là Tần Vân đó sao?
Tần Vân khống chế phi kiếm mang theo mọi người trong nhà phi hành.
Lúc rời khỏi Quảng Lăng quận hắn vẫn duy trì tốc độ cực hạn, nhưng như vậy chân nguyên tiêu hao quá nhanh. Bây giờ Tần Vân chỉ duy trì ba phần của tốc độ cực hạn, cứ như vậy, chân nguyên khôi phục vẫn hơn rất nhiều so với tiêu hao, có thể để cho chân nguyên trong cơ thể thong thả tăng lên.
Bởi vì không dám ở nơi bờ biển gần nhất đi ra Đông Hải, e sợ bị ngăn chặn. Tần Vân cố ý đi vòng vo trong đêm đen, ôm một vòng lớn về phía bắc, nên khi đến bờ thì trời đã sáng.
- Mọi người mau nhìn biển khơi kìa.
Tần Vân cười nói với mọi người trong nhà.
- Biển?
Tần Liệt Hổ, Thường Lan, phu thê Tần An nhìn mây mù mỏng manh bên dưới, chăm chú nhìn ra phía xa trước mặt.
- Bây giờ ta có thể mờ mờ thấy, mọi người thì đợi thêm chút nữa.
Tần Vân cười nói. Nhưng bỗng nhiên, nét mặt hắn biến đổi.
- Vù.
‘Sinh vật’ vốn đang chầm chậm bay phía trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409680/quyen-2-chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.