Mặc dù từng chu du khắp thiên hạ, người tu hành cổ thuật cũng đã gặp một vị, nhưng cổ trùng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Vừa nhìn thấy hắn liền đoán ra được, hai con côn trùng này lại có tinh thần bám trên nó, không phải cổ trùng là cái gì?
- Cổ thuật? Bằng hữu thao túng cổ trùng đêm hôm khuya khoắt đến nơi này, có chuyện gì?
Tần Vân ngồi dậy, một tay cầm lấy phi kiếm màu đen trên đầu giường, lạnh nhạt mở miệng, trong lòng cũng suy đoán một chút. Toàn bộ Giang châu nói về Vu mạch nổi danh nhất chính là Thảo Vu phái.
Vù…
Hai con cổ trùng lúc đầu con do dự, nhưng lúc này vèo lao thẳng tới hắn.
Trộm cắp không thành, đổi sang ăn cướp trắng trợn!
- Vèo.
Tần Vân trong nháy mắt rút kiếm, phi kiếm màu đen bay ra khỏi vỏ, kiếm quang hướng về phía hai con cổ trùng kia đánh tới. Hai con cổ trùng tốc độ bay cực nhanh, đường bay liên tục thay đổi vô cùng khó đoán.
Một kiếm chém vào trên thân cổ trùng, tạo thành vết rách trên giáp xác của nó, nó hoảng sợ bay ngược ra. Kiếm quang của Tần Vân lại đánh tới một con cổ trùng khác, Yên Vũ kiếm pháp vốn am hiểu phòng thủ, hai con cổ trùng này đợi hắn sơ hở mà tấn công? Cho dù không thi triển Yên Vũ kiếm ý, hắn cũng có thể ngăn trở một cách dễ dàng.
- Nếu không nói, đừng trách ta vô tình.
Tần Vân nói dứt lời, phi kiếm màu đen trong tay vung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409733/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.