Mắt Tần Vân không kìm được có chút ẩm ướt, thấp giọng lẩm bẩm:
- Thư sinh.
- Thư sinh, lần này chia tay chẳng biết khi nào mới gặp lại.
Bảy năm trước ở Bắc địa biên quan, đám người Tần Vân tạm biệt thư sinh.
- Ta chỉ có một mình. Bốn biển là nhà. Nếu có duyên ắt sẽ gặp lại!
- Đi đường cẩn thận.
- Thư sinh, đi đường cẩn thận.
Bát rượu đong đầy tạm biệt huynh đệ tốt.
Trên quan đạo cổ xưa, dưới thời tiết rét lạnh của phương bắc, băng đóng rất dày, thư sinh mặc bộ quần áo cũ kỹ, lưng đeo bọc đồ, một mình đi xa.
Đám người Tần Vân dõi mắt nhìn theo, cho tới khi bóng lưng hắn biến mất.
Y Tiêu ở bên cạnh thấy dáng vẻ của Tần Vân như vậy, hỏi:
- Vân ca, sao vậy?
Nói xong nàng nghi hoặc nhặt bức thư rơi trên đất lên.
- Tiêu Tiêu, ta muốn đi Tiền Châu một chuyến. Hiện giờ. Ngay lập tức!
Sắc mặt Tần Vân có chút trắng nhợt.
Y Tiêu vừa xem thư đã hiểu.
- Được.
Y Tiêu gật đầu.
- Chàng yên tâm, trong nhà đã có thiếp rồi.
Tần Vân nhìn Y Tiêu, trịnh trọng nói:
- Chuyện trong nhà phải nhờ vào nàng rồi. Nếu xảy ra chuyện gì thì truyền tin cho ta. Còn nữa, nhớ thật kỹ, đừng ra khỏi thành.
Y Tiêu nói:
- Chàng yên tâm! Hiện giờ Quảng Lăng phòng thủ kiên cố. Chỉ là chàng đi ra ngoài e sẽ bị đại yêu ma phát hiện.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409515/quyen-5-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.