Sắc xuân đã tàn, ngày hè vừa lên.
Tần Vân ngồi trên tảng đá lớn ở bên hồ, nhìn ánh nắng xuyên thấu qua bóng cây, chiếu trên mặt Tiểu Kính hồ, lại có chim chóc bay qua mặt hồ, lưu lại gợn sóng.
- Chim yến trở về, hoa rơi lả tả, tháng năm xa cách cũng sắp qua, không biết Y Tiêu tại lôi trì Thần Tiêu môn tu hành như thế nào.
Tần Vân tâm tình rất tốt, tay phải nhẹ nhàng vung lên.
Vù!
Một thanh phi kiếm như khói như mưa bay qua trời cao, tại một vùng phiêu hốt tùy ý bay lên, ở giữa không trung lưu lại từng đạo khí bị cắt qua.
- Bản mệnh Phi kiếm của ta cũng coi như bước vào tứ phẩm.
Tần Vân nhẹ giọng nói nhỏ.
- Kế tiếp muốn đạt tới tam phẩm sẽ có chút khó khăn, cho dù cảnh giới của ta đầy đủ, bảo vật cũng góp đủ, nhưng sợ là vẫn cần phải một hai năm nữa.
Bản mệnh Phi kiếm, lúc đầu tu hành ngưng tụ ra rất dễ dàng.
Ví như thành phi kiếm cửu phẩm, chẳng qua là dùng chút ít sắt vụ luyện quá là có thể thành công.
Thế nhưng Bản mệnh Phi kiếm càng về sau càng thêm cao minh, đối với vật liệu yêu cầu càng thêm hà khắc, thậm chí muốn thành phi kiếm tứ phẩm, thì nhất định phải nắm giữ kiếm ý! Có kiếm ý ngưng tụ mới có thể trở thành Bản mệnh Phi kiếm tứ phẩm.
Nhất định phải đạt tới cảnh giới 'Kiếm ý lĩnh vực', kiếm ý ngưng tụ bản mệnh Phi kiếm mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409607/quyen-4-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.