Giang Châu, một trong những châu của Thập Cửu Châu trong thiên hạ, ở gần Đông hải, trong cảnh nội có rất nhiều hồ nước.
Cảnh nội Giang Châu, trong quận thành Quảng Lăng.
Trên đường lớn phía Tây của quận thành Quảng Lăng, người đi đường đông tấp nập, phồn hoa náo nhiệt.
- Sáu năm rồi.
Một vị thanh niên mặc áo vải, bên hông đeo một thanh kiếm, dắt ngựa đi trên đường phố nói:
- Rốt cuộc ta đã trở về, bao lâu nay sống ở bên ngoài như vậy, vẫn cảm thấy ở quê nhà tốt hơn.
Lộc cộc! Lộc cộc! Lộc cộc!
Tiếng vó ngựa gấp gáp, phía xa xa đang có một thiếu niên mặc áo hoa cưỡi một con ngựa cao to chạy vội trên đường phố phồn hoa. Trong lúc nhất thời, những người đi trên đường vội vàng tránh ra, đằng sau thiếu niên cưỡi ngựa kia còn có người hầu và hộ vệ cưỡi ngựa đuổi theo:
- Công tử, chậm một chút, chậm một chút!
Thanh niên áo vải thấy cảnh này lập tức dắt ngựa tránh sang một bên, giương mắt nhìn thiếu niên áo hoa kia cưỡi ngựa vọt qua.
- Tiểu tử nào đây nhỉ? Cũng đúng, ta rời nhà cũng đã được sáu năm rồi, sáu năm trước, chỉ sợ tiểu tử này cũng chỉ mới bảy tám tuổi mà thôi.
Thanh niên áo vải cười cười rồi lại bước tiếp.
Ngắm nhìn quê hương quen thuộc, thậm chí còn có vài chỗ bán hàng rong mà hắn vẫn nhận ra.
- Sáu năm rồi, lúc trước khi rời nhà ta mới mười lăm tuổi, bây giờ so với lúc trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409300/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.