Lúc Tần Vân và Hồng Cửu bay về Cảnh Sơn phái, năm thế lực khác có phù bài cũng đang lên đường, có người còn đã đến Cảnh Sơn phái.
Một đám mây mù, trên có một thanh niên cường tráng và một thiếu niên.
Thiếu niên cười tủm tỉm, bên hông mang một thanh đao.
- Bát đệ, ta thì không hiểu chút gì về trận pháp, nhưng mà ta thấy đệ ngày ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, trận pháp Cảnh Dương tiên nhân bố trí đệ thật sự làm được sao? Thật không biết lão tổ nghĩ thế nào, để cho đệ cùng ta đi.
Thanh niên cường tráng lầm bầm.
- Ta cảm thấy Nhị gia gia đi cùng ta mới an tâm hơn.
- Huynh yên tâm đi, nói về trận pháp Nhị gia gia còn kém ta. Huynh chỉ cần nghe lời ta, đảm bảo chính xác không sai.
Thiếu niên khoanh chân ngồi ở trên đám mây, lấy ra từ trong túi càn khôn một túi đựng bánh ngọt, bắt đầu ăn bánh.
- Hơn nữa Hỗn Nguyên Chân Thân của đại ca đã tu luyện đến tầng thứ sáu, thân thể giống như là pháp bảo, còn sợ nguy hiểm gì?
- Cẩn thận là hơn, cẩn thận là hơn.
Thanh niên cường tráng nói thầm.
Thiếu niên liếc mắt nhìn đại ca của mình.
Trong ba đại Thánh địa Đạo gia, Hỗn Nguyên tông là Nhục Thân Thành Thánh nhất mạch. Đại ca tu hành còn là pháp môn trấn tông Hỗn Nguyên Chân Thân của Hỗn Nguyên tông, hơn nữa còn tu luyện đến tầng thứ sáu. Có thể nói, phóng mắt nhìn cả thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409593/quyen-4-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.