Tần Vân vừa đi tới, vừa tra xét hòn đá màu đen tên là ‘Đại Địa Thạch’ trong tay:
- Thật kỳ lạ, cầm nó thì ta có cảm giác máu huyết toàn thân đều sôi trào, có khát vọng mãnh liệt muốn ăn sạch nó.
Kỳ Võ Thần Vĩnh liếc nhìn Tần Vân, dặn dò:
- Đại Địa Thạch này, khi ngươi tu hành, chỉ cần truyền Thần Ma lực thẩm thấu vào trong đó là được. Nhớ kỹ, tốt nhất là đừng một lần ăn hết. Mặc dù nó chỉ lớn bằng móng tay, nhưng nếu ăn hết, thân thể của ngươi cũng sẽ nổ thành mảnh vụn. Hơn nữa hậu duệ các thời đại Kỳ Võ gia chúng ta đều phải dựa vào Đại Địa Thạch để tu hành. Nếu không, chỉ dựa vào mình, muốn đạt tới Thần Ma cảnh thì rất khó khăn.
Tần Vân đáp:
- Dực hiểu rõ!
Ba người bọn họ một đường đi tới phía trước, càng đi vào bên trong càng đề phòng cẩn thận, dọc theo hành lang không bắt mắt từ từ xuống sâu dưới lòng đất.
Trong lòng đất có một mảnh thiên địa khác.
“Thật là đẹp!”
Tần Vân đi trong không gian dưới đất, trên vách đá xa xa có những viên tinh thạch màu sắc rực rỡ, bên cạnh cũng có những dòng sông tản ra linh khí nồng đậm.
- Có cảm giác linh khí thiên địa ở nơi này nồng đậm hơn nhiều so với bên ngoài.
Tần Vân không nhịn được nói, đồng thời thấy dòng sông bên người hiện lên ánh sáng rực rỡ, cũng có linh khí bay lên. Hắn hơi cảm ứng một chút, không nhịn được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409380/quyen-7-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.