Tần Vân liếc nhìn về cửa đá nguy nga phía sau này, cẩn thận cảm ứng, hắn có thể mơ hồ cảm ứng được Triêu Hà môn có một lớp gì đó vô hình ngăn cách trong ngoài, làm cho hắn không cách nào nhìn xuyên thấu để kiểm tra bên ngoài.
“Trận pháp Cảnh Dương tiên nhân bố trí quả thực lợi hại.”
Tần Vân thầm nghĩ.
Thập Lục hoàng tử thì là liếc mắt nhìn Tần Vân, truyền âm:
"Không ngờ ngươi có gan tiến vào nhưng mà ngươi nên cẩn thận, trận pháp Cảnh Dương tiền bối lưu lại không không biết lưu tình. Ngươi còn trẻ, chết trong tiên phủ thì thật đáng tiếc!"
"Điện hạ! Người cẩn thận, trận pháp Cảnh Dương tiên nhân cũng không nhận ra ngươi là hoàng tử, cũng sẽ không lưu tình."
Tần Vân truyền âm mỉm cười nói.
- Hừ.
Thập Lục hoàng tử không nói thêm nữa.
Bao gồm cả Cảnh Sơn phái, ở đây tổng cộng có bảy phe, mười lăm cao thủ.
Bọn họ đi dọc theo con đường lót đá này. Đến cuối đường đám người Tần Vân đã có thể nhìn thấy ở xa xa một tòa phủ đệ tiên gia cách đó hai dặm.
- Đó là?
Tần Vân nhìn qua thì thấy trên đất hoang có những mảnh quần áo rách nát, bên cạnh còn ngổn ngang vài món pháp bảo: một cái ấn tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, một cây côn bằng đá màu đen cắm vào đất bùn. Tuy rằng phong cách cổ xưa nhưng đám người Tần Vân đều cảm nhận được phù văn mặt ngoài gậy đá vẫn có dao động nhè nhẹ. Đây cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409587/quyen-4-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.