Lễ mừng năm mới tại quận thành Quảng Lăng rất náo nhiệt, pháo hoa pháo trúc, biểu diễn nhiều tiết mục tạp kỹ. Công việc làm ăn của các quán rượu, quán trà cũng tốt hơn rất nhiều. Dân chúng đều mặc quần áo đẹp đẽ gọn gàng nhất của mình. Tần Vân và Y Tiêu đang ở trong thành, thưởng thức những món ăn bình dân ở khắp mọi nơi.
- Lúc còn nhỏ, ta thích ăn mứt quả nhất.
Tần Vân cầm lấy mứt quả, cười nói tiếp:
- Khi còn ở trong thôn, ta có thể ăn một xâu kẹo hồ lô từ đêm 30 đến tận mùng sáu năm sau. Lấy một viên ra khỏi xiên, thè lưỡi ra liếm vì thèm, lại không nhịn được mà cắn một miếng nhỏ. Sau đó bọc lại lần nữa! Khi đó muội muội ta luôn ăn xong mứt quả từ lâu, rồi lại quay sang vòi ta, nói chỉ cần một viên, chỉ ăn thêm một viên nữa thôi.
Y Tiêu đi bên cạnh, nghe Tần Vân kể lại chuyện cũ.
Tần Vân nhìn mứt quả:
- Tiếc rằng muội muội đã không thể nhìn thấy ngày hôm nay nữa.
Y Tiêu an ủi:
- Đã giết được con Thủy Viên đó rồi. Chàng đã báo được thù.
Tần Vân gật nhẹ đầu:
- Yêu ma gây họa, khắp nơi trong thiên hạ này đều gặp phải tình cảnh khổ cực, không biết khi nào mới có thể diệt hết họa yêu ma đây.
Từ thượng cổ đến nay, cuộc chém giết giữa loài người và yêu ma chưa bao giờ ngừng lại.
- Năm mới năm me, đừng nhắc lại những chuyện này nữa. Rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409519/quyen-5-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.