Mặc cho Hoàng Phong đạo quân, Ngạc Long lão tổ… mười ba vị đại yêu ma này ùn ùn kéo đến bao vây tấn công, Tần Vân vẫn nhẹ nhàng lắc đầu, quay người đi đến mộ phần của huynh đệ Thư Sinh ở bên cạnh.
Tần Vân ngồi xuống đất, lấy bầu rượu ra uống.
- Thư Sinh, huynh vẫn luôn nói rằng mình cô độc, sau khi chết lại có con gái chịu tang cho huynh. Không tệ! Còn tốt hơn nhiều so với các vị đạo trưởng. Đạo trưởng bọn họ chết ở trên chiến trường, ngay cả quê nhà của đạo trưởng bọn họ ở đâu chúng ta cũng không biết. Thôi được. Thôi được. Chúng ta tự nguyện đi chiến trường là sớm đã có chuẩn bị chết ở chiến trường rồi.
Tần Vân cười nói:
- Đúng rồi, những đại yêu ma bên cạnh cũng hơi ầm ĩ. Cố nhịn một chút, sẽ đến một ngày bọn họ đều chuồn hết. Ai về nhà nấy thôi.
Ầm ầm ầm...
Ngoài quang tráo của Chu Thiên kiếm quang, tiếng công kích liên tục vang lên liên miên không dứt.
Tiểu ngư yêu Phó Tư Trác ở bên cạnh nhìn cuộc chiến đấu ở bên ngoài mà không kìm được nỗi sợ hãi. Dù sao cũng đều là đại yêu ma với nhau. Nàng nhìn thấy Tần Vân ngồi bên cạnh bia mộ uống rượu. Nàng nghĩ đến những ngày tháng nghĩa phụ và nàng sống cùng bên nhau, không khỏi đau buồn ủ rũ, trong mắt ngập tràn nước mắt.
Tần Vân nói:
- Đừng quan tâm tới bọn họ, cứ coi như khói pháo là được rồi.
- Dạ.
Tiểu ngư yêu ngoan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-kiem-van-dao/2409495/quyen-5-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.