Trước khi ngủ hắn lại nhìn cây đàn guitar mang về. Nhìn nó lại nhớ tới Đỗ Du Dư, Chung Lý gỡ lớp ngoài ra, ôm trong tay gảy thử.
Toàn bộ đều rất mới và tốt, lướt trên ngón tay hắn, tựa như một vật dụng đã thân thuộc từ lâu, giống như hết thảy đều cân đong đo đếm từ hắn mà làm ra.
Chung Lý gảy trong chốc lát, trong lòng càng khó chịu đựng được, bèn gói kỹ lại bỏ vào trong tủ.
Đỗ Du Dư đã từng đối xử rất tốt với hắn, nhưng những giao tình ấy, đã là chuyện quá khứ cả rồi. Chung Lý nghĩ mà lấy chăn bông trùm kín qua đầu mình.
Hôm sau Chung Lý vào công ty, không cầm lòng được mà ủ rũ. Phía trên báo cho hắn biết phải thay đổi người chế tác, Đỗ Du Dư không còn lo cho hắn nữa.
Chuyện này không lấy làm kinh ngạc, nhưng vẫn là một đả kích.
“Cho dù không có Đỗ Du Dư, mình vẫn có thể tạo ra thứ âm nhạc mà mình muốn.”
Cứ kiên định nghĩ vậy, chân vẫn có thể cố lết vào trong.
Nhưng ngay cả khi tình cảm dành cho âm nhạc vẫn cuồng nhiệt dữ dội là thế, hắn vẫn không thể xóa nhòa không khí tràn ngập cảm giác bị tra tấn này.
Chờ thang máy ề à đi lên, cửa mở ra, đã thấy Đỗ Du Dư đứng ở đấy, Chung Lý tuy có sững sờ đôi chút, nhưng cũng không tị hiềm, bước vào trong.
Đỗ Du Dư đứng bên cạnh hắn, nhưng xem như người lạ, chỉ tập trung đọc báo trong tay. Thái độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262463/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.