Chung Lý vừa ôm đàn guitar bước ra ngoài, Đỗ Du Dư lập tức đóng cửa lại. E là cánh cửa ấy trong một thời gian ngắn tới đây, sẽ không chịu mở ra cho hắn. Bao nhiêu hối hận cũng không thốt lên thành lời, hắn chỉ còn biết xấu hổ ôm đàn về nhà.
Hắn không vứt đàn đi, còn để nguyên cả giấy gói mà đặt kế bên giường. Cả tối hôm ấy Chung Lý không tài nào ngủ được, thậm chí thẹn đến mức không lột nổi sắc hồng trên gương mặt mình xuống.
So với một Đỗ Du Dư suy nghĩ trước sau cân nhắc, hắn giống như cư xử theo bản năng của động vật. Khi linh cảm được sự nguy hiểm, hắn chỉ còn biết dựa vào sức mạnh của mình mà ngu ngốc liều mạng bảo vệ bản thân, chỉ trừ lần này ra, chưa từng có lần nào khác.
Nếu hắn có thể biết cư xử như Đỗ Du Dư, đâu đến nỗi lớn già đầu còn làm ra chuyện đáng xấu hổ.
Chính hắn cũng vì sự thất phu của mình mà hổ thẹn.
Hôm sau gặp lại Đỗ Du Dư, lúc đầu hắn còn tưởng đâu là chuyện không đến nỗi tệ như hắn nghĩ. Bốn bề sóng yên bể lặng, Đỗ Du Dư không tỏ ra hằm hè với hắn, càng không nổi giận với hắn.
Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra chuyện còn tệ hơn hắn nghĩ, Đỗ Du Dư trốn hắn toàn diện, giống như đụng phải yêu tinh yêu quái. Muốn tìm Đỗ Du Dư nói chuyện, người kia liền y như nhìn thấy quỷ mà tránh xa ba thước.
Còn những đồng sự tối qua, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-huu/3262462/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.