Cơ bản đã quen phương thức nói chuyện không chút khách khí của Lục Diêu, Cleo nhún vai, “Có lẽ chờ ngươi trở về sẽ hối hận, nói cho ngươi biết, các đại nhân vật ở đế quốc kỳ thực rất dung tục, chỉ bằng diện mạo của ngươi, bị coi trọng cũng không kỳ quái.” Nói đến đề tài này, Cleo không biết vì cái gì lại nổi hứng, “Vụng trộm nói cho ngươi a, Thượng tướng trẻ tuổi nhất đế quốc An Duy Tư, khi vừa mới tiến nhập quân đội cũng từng bị một ít quyền thần gây rối, thế nhưng cuối cùng cũng không biết có bị cường đoạt không, nhưng đại bộ phận đồn đãi đều nói khẳng định là bị áp qua, chung quy khi đó An Duy Tư thượng tướng cũng vẫn là tân binh, dù lợi hại thế nào cũng không chống lại được quyền thế.”
“Không có hứng thú.” Quan hệ giữa các đại nhân vật đối với Lục Diêu thật vô dụng, tin tức bát quái mà người nơi này cảm thấy hứng thú, ở trong mắt hắn còn không hữu dụng bằng việc lý giải đám sinh vật biến dị kia. Có điều An Duy Tư thượng tướng kia…… Đợi giải quyết tình huống trước mắt xong sau nếu còn có nhàn tâm, có thể tìm hiểu một chút, nếu là trẻ tuổi đã làm thượng tướng liền khẳng định có chỗ hơn người, kết giao một chút không có bất lợi gì.
“…… Ngươi thật sự là không có tế bào hài hước, đúng rồi, ngươi có đói bụng không?” Nói, Cleo lôi một lọ chứa gì đó như viên thuốc từ trong ngăn kéo bên cạnh, đổ ra ba viên đưa cho Lục Diêu, “Hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-chinh-quy-luyen-ai/3194745/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.