Sáng hôm sau ba người liền rời khỏi nhà nghỉ để tiếp tục tìm kiếm những nơi mình chưa đi, nhưng vừa bước ra khỏi cửa liền bị chặn bởi một nhóm người.
Đứng trước cửa nhà nghĩ tổng cộng có năm người, khuôn mặt bọn họ đều nở một nụ cười khinh miệt, nhìn vào liền biết nhóm người chặn cửa này không có ý tốt gì.
"Ha, chào nhá ra đây nói chuyện chút nào." Một người trong đám cong tay chỉ ngón cái ra sau.
"Không rãnh." Mạnh Kỳ lạnh lùng nói, sau đó đi lên trước muốn phá vòng vây.
"Nhưng bọn tao rãnh, một là bọn mày đi theo, hai là đừng trách." Người đàn ông cười khẩy, dũi thẳng tay chặng lại Mạnh Kỳ.
Trần Vũ Phong nhìn nhóm người làm trò trước mặt liền không muốn quan tâm, không biết tại sao cơ thể cậu trở nên rã rời, mệt mỏi.
Thấy cuộc giằng co chắc còn kéo dài liền không do dự nhảy lên lưng Đại Bạch sau đó nằm trên lưng nó.
Những người có mặt đều nhìn thấy hành động của cậu, bọn họ trừng mắt nghiến răng, không ngờ một thằng phế vật mà lại khinh thường bọn họ như thế.
Nhưng Mạnh Kỳ cùng Như Yến lại rất bình thường, thấy cậu nằm vững liền đứng cạnh mỗi người một bên để đảm bảo an toàn.
"Hai đứa mày lại chấp nhận cùng đội với một thằng phế vật." Người đàn ông được xem là đứng đầu không nhịn được nói.
Mạnh Kỳ nghe thấy câu hỏi liền khinh thường trả lời, nhìn nhóm người trước mặt như một đám phiền phức.
Thấy hai người không trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930552/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.