Trần Vũ Phong nhìn con thú từ từ bay lên cao rồi bay về phía trước, cậu thở dài rồi leo lên lưng Đại Bạch.
"Đuổi theo."
"Meo."
Đại Bạch kêu một tiếng sau đó phóng đi, Trần Vũ Phong nhìn những người đi trên bị vượt qua một cách nhanh chóng thì thích thú nheo mắt lại, từng cơn gió vù vù thổi qua mặt khiến cả khuôn mặt tê liệt đau rát.
Cậu khom người vùi đầu vào lớp lông trắng muốt, hai tay ôm cổ Đại Bạch.
Tốc độ của Đại Bạch rất nhanh, thi thoảng cậu ngước mặt lên trời vẫn có thể thấy thú bay đang ở trên đầu, dường như Đại Bạch giữ vững tốc độ giống như thú bay không chút trên lệch nào.
Đoàn người vừa đi vừa nghỉ ngơi, cứ cách hai ngày bọn họ sẽ dừng lại để ngủ một chút rồi tiếp tục lên đường.
Bởi vì gấp rút lên đường nên chỉ mất mười mấy ngày đoàn người đã sắp tới lãnh địa Riudum.
Bọn họ không vội vào chính thành, chỉ vừa đến ranh giới của lãnh địa Riudum liền dừng lại, sau khi đáp thú bay xuống liền dựng lều nghỉ ngơi.
Đại Bạch cũng dừng lại bên cạnh thú bay của nhóm Mạnh Kỳ, Trần Vũ Phong nhảy xuống người nói, lấy lều ra bắt đầu dựng lên.
Sau khi nhóm người Mạnh Kỳ nhảy xuống lưng thú bay thì cũng tiến đến trợ giúp.
"Sao chúng ta không vào chính thành luôn." Roma vừa cầm một góc lều vừa hỏi.
"Chắc bọn họ muốn quan sát tình hình trước rồi vào sau, dù sao ở lãnh thổ khác cũng không như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2930371/chuong-71.html