Bốn người ngồi chờ một lúc thì những người khác đã chạy đến.
"Ngài dược sư." Nhóm người cá cúi chào rồi báo cáo "Nhờ thần biển phù hộ, chúng tôi không ai bị thương cả."
"Tốt, mọi người hãy nghỉ ngơi đi." Ashi gật đầu đáp lại.
Nhóm người không nói gì mà tìm chỗ ngồi xuống nghĩ ngơi, khi biến ra hai chân tuy người cá không có tình trạng mất nước nhưng nhiệt độ bên ngoài đất liền vẫn khiến họ khó chịu mệt mỏi.
Roma ôm theo Enzo đi đến chỗ Trần Vũ Phong rồi ngồi lên tảng đá khá cao.
"Đại Bạch chưa về à, tôi nhớ nó chạy trước hết mà."
"Tôi bảo nó trở lại mang Mạnh Kỳ theo cùng." Trần Vũ Phong gỡ miếng vải trên mặt Enzo ra rồi xoa nhẹ đầu cô bé "Mạnh Kỳ rất kỹ lưỡng, sau khi chúng ta cứu người cá nhỏ ra cậu ta sợ bọn người kia sẽ quay về tiếp tục bắt một người cá khác nên cậu ta muốn xem kỹ hướng đi của họ."
"Đúng là Mạnh Kỳ, tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó." Roma gãi đầu cười.
Trần Vũ Phong bật cười rồi xoay người nhìn về phía xa, cậu có thể cảm nhận được Đại Bạch đang chạy đến đây.
"Meo." Một tiếng kêu vang dội cả khu rừng.
"Ngốc." Trần Vũ Phong vui vẻ.
Bên trong rừng cây rậm rạp một con thú to có bộ lông màu trắng, cái đầu giống như hổ xông ra ngoài.
Đại Bạch làm như không nhớ nó đang chở theo Mạnh Kỳ sau lưng vừa nhìn thấy Trần Vũ Phong liền thu nhỏ người rồi nhào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-trieu-hoi-su/2928561/chuong-148.html