“A Bảo, A Bảo, anh làm sao vậy? “
Liễu Sắt đẩy đẩy A Bảo đang nằm trên người cô, anh không phản ứng.
Liễu Sắt ra sức bò từ dưới người anh ra, lúc này mới phát hiện A Bảo đã mang cô ra khỏi rừng. Nương ánh trăng mờ, Liễu Sắt trông thấy vết thương trên lưng anh, sợ tới mức hít sâu một hơi. Ba vết cào từ xương bả vai bên phải kéo dài đến eo trái, vết ở giữa kinh khủng nhất, sâu đủ thấy xương, da thịt rách toạc ra hai bên, máu tươi theo eo uốn lượn chảy xuống phía dưới.
“Ôi trời, anh bị thương nặng quá!” Liễu Sắt luống cuống: “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Cô chưa bao giờ băng bó vết thương, nhất là khi anh còn bị thương nặng như vậy, nhất định phải khâu.
“Cứ nằm như vậy cũng không ổn, lỡ như đám zombie kia ngửi mùi máu tươi tìm đến đây thì toi.” Cô nhìn bốn phía, ban đêm nên nhìn xa không rõ, chỉ biết là trước mắt bọn họ là một bãi cỏ rộng rãi: “Kiếm đâu ra chỗ núp đây?”
Cô vòng quanh A Bảo ba vòng, dần dần tỉnh táo lại. Cân nhắc một lát rồi lại chui xuống dưới A Bảo, nhấc hai tay anh vắt lên vai mình, kéo anh đi. Nhưng chiều cao thể trọng hai người chênh lệch quá lớn, Liễu Sắt chui xuống dưới người anh thì hoàn toàn bị anh bao phủ. Cô sinh ra trong gia đình bậc trung, không thể nói là cẩm y ngọc thực nhưng tuyệt đối không phải lo nghĩ, lớn lên dưới sự bảo bọc của cha mẹ. Đừng nói đến chuyện chịu khổ, nếu cô còn đang ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-sinh-ton-o-tan-the/194844/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.