“Tối hôm nay chúng ta nghỉ ở đây.”
A Bảo tháo da thú, thả Liễu Sắt xuống, lại giống như hai ngày trước đây cẩn thận kiểm tra xung quanh một lượt. Không có nguy hiểm: “Cô ở đây chờ tôi, tôi đi tìm đồ ăn, cô trèo lên cây đi, ở đó an toàn hơn.”
“Được, anh nhớ cẩn thận! “
A Bảo gật đầu, nhảy mấy cái liền biến mất trong rừng rậm.
Từ hôm xuất phát đến bây giờ, hai ngày, đều là A Bảo cõng cô chạy trong rừng rậm, trên đường sẽ dừng lại nghỉ ngơi, ăn một chút, sau đó tiếp tục vội vàng lên đường. Đến buổi tối, anh sẽ tìm cây đại thụ, ôm Liễu Sắt vào lòng, cùng ngủ trên tàng cây. Ban đầu Liễu Sắt còn có chút lo lắng, sợ hơi lật người sẽ ngã xuống, sau quen rồi thấy cũng bình thường, dù sao trên cây cũng an toàn hơn.
Liễu Sắt giãn gân cốt, lại khoác thêm da thú, cầm kéo, tìm nhánh cây khô, đợi A Bảo đi săn về có thể đốt lửa nướng thịt, còn có thể sưởi ấm.
Cô dạo qua một vòng, cũng không đi quá xa, chỉ ở trong phạm vi A Bảo đã kiểm tra.
Mặc dù hai ngày qua rất an toàn, dọc đường cũng không gặp phải động vật lớn nhưng Liễu Sắt cũng không dám sơ ý. Lỡ như gặp phải thì đúng là chỉ còn đường chết. Vì vậy cô chỉ đi xung quanh nhặt chút nhánh cây khô, xếp thành hình nón, lại nhặt chút lá cây khô dùng để nhóm lửa. Chuẩn bị xong liền quay về, trèo lên cây chờ A Bảo trở về.
Liễu Sắt ngồi ở trên chạc cây, đung đưa chân, buồn chán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phe-vat-sinh-ton-o-tan-the/194843/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.