Khi Triển Chiêu hôn mê tỉnh lại, đã là chuyện của một lúc lâu sau. Cậu mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là trần nhà trắng toát của bệnh viện, trắng tới mức tưởng như có thể phản xạ ra cả ánh đèn, sau đó là một khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy lo lắng của người nào đó.
“Bây giờ cậu cảm thấy thế nào?” Bạch Ngọc Đường đưa tay nhẹ nhàng gạt một lọn tóc mái vướng trên trán Triển Chiêu, đầu ngón tay khẽ khàng vuốt ve gò má cậu, mang theo chút cảm giác man mát mềm mại.
“… Tôi đang ở đâu đây?” Triển Chiêu nheo mắt, cố gắng hồi tưởng lại sự tình phát sinh trên người mình, nhưng chỉ thấy đầu óc mơ màng hỗn loạn.
“Phòng quan sát khoa cấp cứu của bệnh viện.” Bạch Ngọc Đường trả lời.
“… Vậy sao,” Triển Chiêu suy nghĩ chốc lát, lập tức hiểu ra, “Tôi là bị chấn động não phải không…”
“Cậu có thấy chỗ nào không thoải mái không? Có đau đầu không?” Thấy ánh mắt của Triển Chiêu đã khôi phục lại vẻ tỉnh táo, Bạch Ngọc Đường cuối cùng mới coi như có chút cảm giác an tâm, “Tôi đi gọi bác sỹ đến khám cho cậu xem thế nào nhé?”
“Không cần, chắc chỉ bị chấn động não chút thôi, không có vấn đề gì lớn đâu.” Triển Chiêu ngồi dậy, kéo tay Bạch Ngọc Đường, ngăn động tác đứng dậy chuẩn bị đi gọi bác sỹ của anh, “Hơn nữa tôi đã tỉnh rồi, cậu cứ yên tâm đi.”
Nghe cậu nói như vậy, lại trông cậu quả thực cũng không giống đang cậy mạnh, Bạch Ngọc Đường cũng nghe theo lời cậu ngồi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-y-thu-sach-he-liet/81223/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.