Lâm run rẩy toan lấy tay cầm chiếc túi thêu, người anh lúc này lâng lâng, có lẽ mùi hương trầm kì quặc ở trốn rừng núi khiến anh không quen.
Anh cẩn thận nhìn ra phía ngoài, đảm bảo không có ai, Lâm mở chiếc túi ra.
Một vật nhỏ bằng nửa nắm tay, được bọc bằng lá bùa màu vàng, chi chít những hình vẽ kì quái bằng mực đỏ. Lâm đưa lên mũi ngửi.
Ặc... Cái này là máu, không phải mực.
Trong lúc không cẩn thận, Lâm vô tình làm rơi một trong hai ngọn đèn cầy.
"Ai đấy?!?"
Cái gì?!?
Lâm giật mình cuống cuồng tìm cách thoát ra ngoài. Nhưng không kịp, từ phía dưới chỗ của anh, nhìn qua vách nhác thấy có bóng người đang tiến vào.
Trốn ở đâu bây giờ?!?
Ngri đã tới vách thờ, vén ngay đống vỏ cây làm chăn kia, nghi hoặc nhìn vào bên trong.
Không có ai cả...
Cô nhìn khắp xung quanh, không có điều gì bất thường, như một kiểu an tâm, Ngri quay đầu toan đeo sọt đi ra ngoài. Nhưng đi đến nửa bước, cô liền khựng lại.
Tại sao tượng thần chim lại bị gỡ miếng nhiễu phủ đầu thế kia?
Ngồi đằng sau tấm bệ gỗ, Lâm nín thở chờ đợi từng khắc một.
Ngri bước một bước, hai bước lại ba bước, đi tới vị trí kia.
Cô với tay lên, lấy chiếc khăn rơi dưới đất, phủ lại lên đầu bức tượng.
"Mấy con sóc đáng ghét. Đã giăng phủ đầy kín như thế rồi, còn không chịu đi."
Nói đoạn, Ngri lấy một nén nhang trầm kia, châm vào ngọn đèn cầy trước mặt. Cô nhắm nghiền mắt lại, lầm bầm thứ tiếng dân tộc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671033/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.