"A... Chuyện này... Đâu có liên quan gì tới con đâu mà anh ấy thừa sống với cả thiếu chết... Thầy đừng nói linh tinh."
Liên đỏ mặt ấp a ấp úng. Thầy Liên nhăn mặt lại, tỏ ý không hài lòng.
"Con đi ra ngoài với thầy."
"Dạ?"
Liên ngơ ngác đi theo sau thầy mình. Hai thầy con dừng lại đằng sau một chiếc lán khác.
"Sao vậy thầy? Tình hình anh đại đội trưởng kia thế nào rồi ạ?"
Thầy Liên lắc đầu, lông mày nhăn lại thành từng nếp trên khuôn mặt trung niên.
"Thầy hỏi con, vào hôm hai người các con đi vào bản kia phát thuốc, cậu trai này có tiếp xúc với những ai? Hay là con có..."
"Cps ạ."
Liên nghiêm mặt lại, lấy tay gạt phắt lời thầy mình, đi thẳng vào vấn đề luôn.
"Là cô bé con già làng tên Ngri đã bỏ bùa anh ấy, không lệch đi đâu được."
"Con chắc là cô bé đó chứ?"
"Chắc ạ."
Liên nhớ rất rõ, sau khi Long đi rừng cùng Ngri về, lúc hai người cô và anh đang đi tách ra ngoài để nói chuyện, Ngri có xuất hiện kêu Liên vào. Lúc Liên bỏ đi trước, chiếc mũ cối đang còn trên đầu của Ngri, thế nhưng sau Long trở vào đã nằm ngay trên đầu của Long. Sự việc đó cách nhau một lúc vì lúc Liên có đi vào trước để đợi nên nhớ rõ lắm, thế có nghĩa là trong cái một lúc ấy hai người kia ở gần nhau, Ngri có thể đã tranh thủ lấy chiếc khuy áo kia để luyện bùa.
Phụ nữ khi ghen tuông, cho dù có là hạt cát cùng tìm ra, thực sự rất đáng sợ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671027/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.