"Trời ơi, lại lên cơn co giật nữa rồi kìa."
Long trong tiềm thức mơ màng, nhưng có một khoảnh khắc nào đấy nhận thức được người đàn ông đang đứng bên mình là thầy Liên, nghiễm nhiên rất muốn tỉnh táo. Thế nhưng thực càng lạ lùng, chỉ cần có ý nghĩ liên quan tới Liên thoáng qua đầu, anh liền lập tức đau đớn toàn thân.
Ông già không nói năng gì, lấy một tay đánh thẳng vào phía ấn đường Long, lập tức anh ngất lịm nằm im như một khúc gỗ.
"Thầy, có đúng không?"
Liên đứng bên cạnh sốt ruột hỏi lại. Thầy cô quay đầu, gật gật.
"Quả nhiên đúng là nó."
"Vậy phải làm thế nào bây giờ?"
"Còn thế nào nữa, theo thầy tới bàn đây ngồi."
Thầy Liên ngồi xuống bàn, lôi túi đựng đồ nghề ra bên ngoài, bắt đầu lấy một tờ giấy, viết chữ vào bên trong đấy. Sen ánh mắt khó hiểu nhìn Liên, cô lắc đầu, ánh mắt không khỏi lo lắng.
Cả đám người trong lán nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thầy của Liên, nói giọng ngoài bắc, quả nhiên là người gốc Hà Thành như lời cô nói. Nhưng còn hành động và túi đựng đồ đeo bên người này, thật kì lạ. Toàn những thứ Sen chưa thấy bao giờ. Có chăng cũng chỉ là những thứ mà cô có vẻ ngờ ngợ thôi. Chẳng hạn như, cái thứ ông ấy vẽ có giấy màu vàng, mực đỏ viết bằng bút lông này, giống như bùa ấy.
Khoan... Bùa?
Sen tròn mắt lên, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị Liên ra hiệu im lặng.
"Liên, con mau đưa tờ giấy này nhờ người chuẩn bị mấy thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1671019/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.