Đúng như dự định thời gian của Hoàng, khi ra khỏi nhà Mai cũng đã là hơn 8h sáng.
Cậu vòng qua nhà bác Thắng, tính thắp một nén nhang. Kiên đang ngồi trong nhà, cửa vẫn mở, hệt như hồi bác còn sống vậy.
"Em đến thắp cho bác nén nhang."
Từ sau đám tang lần trước, Hoàng chưa tới thắp hương lại cho bác Thắng lần nào. Lại nói, Kiên từ hôm thấy biểu hiện của mẹ con Hoàng, không khỏi có chút cảm động, xem Hoàng như người trong nhà.
"Đến rồi thì vào đi. Để anh châm hương."
Kiên đứng dậy, mở một bó hương, bật lửa lên, khói bốc nghi ngút.
Hoàng lấy hai tay đỡ lấy, thành tâm vái ba lần.
Ngồi nói chuyện với Kiên một lúc, ước chừng cũng đã hơn 9h, Hoàng đứng dậy.
"Em ra ngoài điện Nhị, anh có đi luôn không?"
"Thôi khỏi, chốc nữa anh ra. Còn sớm."
"Vậy em đi trước."
Kiên tiễn Hoàng ra khỏi cổng, cậu xoay người, đeo ba lo rời đi.
"Quái lạ, thằng này ra điện tính làm gì mà phải vác ba lo thế kia?"
Kiên nhún vai rồi cũng vào trong nhà.
Cậu tính rời ra điện Nhất trước, rồi sau đi theo đoàn rước, đi đến hai điện còn lại.
Chậc chậc, ma xui quỷ khiến thế nào Hoàng, chưa ra khỏi ngõ đã gặp người quen.
"Hoàng đấy à? Thăm bác Thắng sao?"
Hoàng nheo mắt nhìn người đứng bên kia đường. Mắt đã không tinh rồi, lại còn phải nhìn qua lớp sương đen mỏng có mình cậu thấy, làm sao mà biết ai cho được?
À, không tính là người quen.
Thân xác của người quen mới đúng chứ.
Tuấn.
Quỷ nô này, thật là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670931/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.