"Tao nói mày phải nghe cho kĩ biết không? Đây không phải vết bầm tím do va chạm bình thường đâu."
"Hả?"
"Xin lỗi mày, chắc chắn trong lúc ngủ có âm hồn nào đấy đã cố tình đánh mày."
"Cái... Cái gì?!?"
"Mày không tin cũng được. Là lỗi của tao hết. Không nhận ra trong lúc ngủ có âm khí. Nay bị lan xuống cơ thể có thể là do mày đã cho vết bầm tiếp xúc với rắn. Giờ tao mới nghĩ ra được khả năng này."
Mai tính vung tay lên đập vào đầu Hoàng một cái.
"Ngồi im."
Hoàng ra hiệu, đoạn lấy dao nhọn, một tay cầm nhẹ lên gáy Mai, một tay chuẩn bị rạch miệng vết bầm.
"Có.. Có đau không?"
Mai cứng đờ, nhìn vào Hoàng.
"Không đau. Nhất định không đau. Sẽ nhanh thôi."
Hoàng nhanh chóng rạch một đường trải dài từ đầu đến cuối vết bầm.
Máu đen chảy ra, rơi tách xuống đất. Cậu vội lấy chiếc cốc hứng chúng lại.
Mai khó chịu ra mặt, mồ hôi ra ướt đẫm.
Hoàng lấy ngay một miếng khăn vải, lau sạch sẽ máu loang lổ xung quanh vai Mai. Tuy lần trước là Hoàng cũng bị, nhưng máu đen của Hoàng có mùi tanh tưởi, lại sền sệt đặc quánh, còn của Mai thì lại lỏng như máu đỏ bình thường. Có lẽ, kẻ ra tay này rất nhẹ, xem chừng là như cảnh cáo.
Hoàng lau xong, lại rạch tay mình ra, nhỏ máu.
"Mày... Máu?"
Hoàng không nói gì, kiên trì chờ đến lúc ba giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống, miệng hết rách bắt đầu se khít lại, chẳng mấy chốc, chỉ còn là một vệt rạch mỏng như sợi chỉ. Thần sắc xung quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670930/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.