"Xong rồi đấy, kể cho thầy nghe, vì sao lại bị như thế này?"
"Dạ..."
Hoàng ngồi ngay ngắn lại, kể hết mọi chuyện đã xảy ra cho lão Long đầu hói nghe.
"Từ từ... Từ từ đã... Ý con là... Con bé Giao Linh kia chỉ vì cái người tên Khanh kia làm rớt cốc nước xuống mà mất hết nguyên khí?!?"
"Dạ..."
Hoàng gật đầu quả quyết lia lịa.
"Sự việc không đơn giản như con nghĩ đâu. Một cốc nước bình thường, nếu hắt lên bộ áo giấy kia, chắc chắn nó chỉ bị nhoè ra vì ướt, chứ tuyệt đối Giao Linh kia đã tu đến trình con người rồi, tuyệt nhiên sẽ không bị làm sao. Mà đã là con người, ai lại chết vì một cốc nước bao giờ?!? Chắc chắn trong nước có thứ khác..."
"Thứ khác?!?"
"Phải... Chuyện này tạm gác lại tại đây, giờ cũng khuya rồi, thầy đi ngủ trước đây. Ở đây nắng nóng quá..."
Nói đoạn, màn hình bên kia tắt ngúm đi. Hoàng vội gọi với theo nhưng không được...
"Ơ thầy... Thầy ơi... Còn chưa có kể hết... Còn gặp Cao Tuệ..."
Tiên sư cái đầu hói này...
Hoàng lầm bầm quay mặt đi, ném cái điện thoại đen sì xuống góc giường.
Phải... Lại gặp Cao Tuệ Mẫn
Có chắc không?!?
Chắc.
Mà cũng không chắc...
Hoàng nhức đầu suy nghĩ.
Nếu như đó là Cao Tuệ Mẫn thật thì làm sao? Lần trước trong điện Nhị, cô ta cũng đã xuất hiện, mặc một bộ áo dài màu đỏ có thêu mẫu đơn...
Là mẫu đơn...
Những đồ vật trên người Cao Tuệ Mẫn lần trước trong vụ hồn ma của Dâng thị, đều có hình mẫu đơn...
Từ Trâm cài tóc, đến giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670907/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.