"Giao Linh, Giao Linh."
Hoàng gọi với theo, chạy ra ngoài quán cà phê, đảo mắt tìm Giao Linh.
"Em... Em ở đây..."
Từ chiếc ngõ nhỏ nằm tít dưới tận vỉa hè thị trấn, Giao Linh cất giọng, thều thào yếu ớt.
Cô đang ngồi dựa vào bức tường.
Cũng may là nhờ nhận biết được nguyên khí của Giao Linh, nên Hoàng mới đuổi theo được đến đây.
"Giao Linh, em bị làm sao thế?!?"
Hoàng hốt hoảng chạy đến bên cạnh, ôm lấy cho cô tựa vào lồng ngực.
Sao lại yếu như thế này?
Bàn tay trở về nguội ngắt, không còn hơi ấm như trước. Các khớp xương tay bắt đầu lộ rõ ra. Dưới ánh đèn phát ra từ những cửa hiệu bên cạnh, Hoàng nhận thấy da của Giao Linh dần dần ngả thành màu xám, không còn hồng hào như trước. Gân xanh đã nổi lên, trồi hẳn chi chít lại. Khuôn mặt bắt đầu góp lại, hốc mắt lồi hẳn ra trắng dã. Nếp nhăn nhúm xuất hiện dày đặc trên mặt.
Giao Linh... Đang bị hiện nguyên trạng?!?
"Em đang bị hút hết nguyên khí rồi?"
Đầu Giao Linh khẽ gật gật, hai mắt cô nhắm nghiền lại.
Chỉ vì một cốc nước mà có thể khiến Giao Linh mất nguyên khí?!?
Không thể nào...
Hoàng vội vàng bế xốc Giao Linh lên, trở về quán cà phê để lấy xe. Hiện tại vì đã mất nguyên khí, Giao Linh cả người đều gần như trở về nguyên trạng.
"Hoàng, Hoàng ơi?"
Ngay lúc vừa đặt Giao Linh nằm sau xe, Khanh và Tuấn cũng từ trong quán bước đến.
"Giao Linh không sao chứ?"
Cô nhìn vào trong cửa xe. Hoàng vội lấy tay che mất đi nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670902/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.