Trong lúc Hoàng ra ngoài nghe điện thoại, đám con trai đã bắt đầu gọi bia, còn con gái thì bắt đầu khoe xem móng tay đứa nào đẹp nhất.
Đến lượt Giao Linh, cô cũng chìa tay ra theo bản năng, nhưng lại là úp ngược nó xuống.
"Giao Linh, thứ gì trong tay em kia?"
Khanh nhìn vào lòng bàn tay Giao Linh, thắc mắc.
"Cuối cùng lại không qua khỏi mắt cô ta."
Giao Linh lầm bầm.
Cô vội vàng thu tay lại, nắm lấy, không cho Khanh nhìn ra lá bùa mà Hoàng vẽ cho mình.
"Không có gì, không có gì đâu. Em hay vẽ bậy linh tinh vào trong tay ý mà. Thói quen thôi."
"Thế à?"
Khanh Khanh à một tiếng thật to, rồi làm như đã hiểu ra chuyện gì.
Đồ đáng ghét Khanh Khanh.
Không hiểu sao khi nãy lúc Giao Linh nhìn anh Hoàng, lại phát hiện ra anh Hoàng không nhìn Giao Linh mà lại nhìn bà chị Khanh Khanh kia. Còn bà chị kia cũng nhìn anh Hoàng, mà cái người tên Tuấn kia lại nhìn hai người. Giao Linh cảm giác trong người bực bội, muốn chạy lại cắn vào tay anh Hoàng một cái cho bõ tức...
Nói chuyện với mẹ một hồi, Hoàng cuối cùng cũng bước vào quán.
"Hơi lâu nhỉ?"
Khanh Khanh nhìn cậu, khẽ mỉm cười.
Hoàng không nói gì, chỉ cười rồi gật đầu.
"Khanh, em đã đói chưa?"
Tuấn nãy giờ ngồi bên cạnh mới lên tiếng.
"Em chưa."
Khanh Khanh lại cười tiếp.
Xinh thật...
Nhưng mà không bằng Giao Linh, huống hồ gì là Cao Tuệ Mẫn.
Cao Tuệ Mẫn?!?
Tự nhiên Hoàng nghĩ đến cô ta làm gì?
Cậu ngồi xuống chỗ, quay sang quan sát Giao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670901/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.