Cậu quẹt nước mắt trên mặt, ngăn không cho nó rơi xuống. Loạng choạng bước lên phòng thay đồ.
"Anh Hoàng, anh Hoàng, anh bị làm sao thế?!?"
Giao Linh ngồi ngay ngắn trên giường, thấy dáng vẻ thất thần của Hoàng, cô vội vàng chạy lại.
Nhưng giờ cậu nào có thời gian để ý tới cô. Cậu thay vội chiếc áo, Giao Linh rất biết điều, quay ngay mặt đi chỗ khác.
Hoàng vội vã đóng cửa phòng. Điện thoại vang lên.
"Dạ... Mẹ ạ?... Con... Con... Vâng. Bác Thắng... Bác Thắnng mất rồi..."
Hoàng nghẹn ngào.
Bác Châu đã biết chuyện. Nên gọi về cho Hoàng, nhắc cậu sang xem có giúp được gì cho gia đình bác Thắng hay không. Vì bà đang vướng làm lễ ở Điện Phủ. Tuy gần, nhưng cũng không thể bỏ đi được.
Chú Hải làm việc cho nhà cậu, đã quần áo chỉnh tề, mặt nghiêm nghị chờ cậu chủ xuống, cùng sang đám ma để giúp đỡ theo lệnh của bà chủ.
"Chúng ta đi thôi cậu."
Hoàng như người mất hồn, có vẻ là vẫn chưa liệm, tiếng trống kèn cũng chưa bắt đầu.
Từ đầu ngõ, Hoàng đã nhìn thấy một màn sương đen mờ mờ bao trùm quanh khu vực.
Rốt cục là do cái gì?!?
Nhất định không phải là cái chết đơn thuần. Bác Thắng tuyệt đối không thể mất một cách đơn giản như thế được.
Cậu bước đến, người đang dựng rạp, nấu nước, chẻ củi, người thì chặt khúc chuối nhỏ ra để làm bát hương, người thì đang chuẩn bị nước quế, để rửa cho người mới mất. Tất cả đều là những người hàng xóm thân thiết.
Cậu quay lên phía nhà trên.
Họ đang lau người cho bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670883/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.