Hoàng không có ý định ngủ nữa, bước thẳng ra ngoài, mở cánh cổng chính ra, hít thở không khí trong lành.
Đúng là ở nông thôn có khác. Không khí thật sự rất mát mẻ, cây cối mọc ven đường phủ bóng râm um tùm, không có nhiều khói bụi như ở Hà Nội.
"Hoàng đi học về rồi đấy hả con ơi?"
Cậu giật mình quay đầu lại. Từ xa xa, có một tốp phụ nữ trung niên, đội nón, đi bộ, cười nói với nhau rất vui vẻ.
"Con chào các bác. Các bác mới đi chợ về ạ?"
Hoàng cười cười. Quê Hoàng là vậy, cứ mỗi buổi sáng, các bà nội trợ cùng nhau đi chợ, trò chuyện rôm rả, vì chợ rất gần nên họ thường đi bộ.
Họ đi lại gần chỗ Hoàng.
"Con mẹ Châu lớn quá rồi. Có muốn làm con rể bác Lan không?"
Một người phụ nữ nhìn Hoàng, nắm tay cậu, cười.
"Dạ... Cháu đang còn đi học mà..."
Cậu cười trừ. Nhưng trong đầu cố nhớ ra khuôn mặt của con gái bác Lan. Ahihi, là cái Nhung.
"Nhưng cứ để em Nhung học xong đã ạ."
"Cái bà này, thấy thanh niên nào đẹp trai là lại mở mồm ra kén rể, có thôi ngay không?"
Mấy bà còn lại cũng đồng tình, tất cả cùng cười phá lên.
"Chết dở, các chị có về nhanh mà sang nhà ông Thắng một lát hay không?!?"
Một bác gái nữa lại lên tiếng.
Cả hội lại tiếp tục nhao nhao.
"Thôi được rồi, khi nào rảnh nhớ ghé nhà các bác chơi nhé. Bác vui lắm đấy. Giờ bác phải về để kịp giờ đi phúng đã. Chiều còn phải làm cỗ xôi đem ra điện. Nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670881/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.