Bà Châu xách cái làn đựng đồ trước khi bước ra khỏi nhà, cười cười.
"Con trai của mẹ ở nhà nhé, mẹ đi chắc quá trưa mới về. Chịu khó lấy đồ ăn trong tủ ra hâm nóng lại rồi ăn."
"Dạ."
Hoàng gật gật đầu.
Cậu rất thắc mắc, không biết hiện tại với khả năng của mình, cậu có thể nhìn thấy điều gì ở Điện Nhị hay không?
Nghĩ ngợi một hồi, không hẳn là không có cơ hội. Vài ngày nữa là có hội làng, một năm tổ chức một lần, rước Thành Hoàng từ đầu điện Nhất đến cuối điện Tam, sau đấy lại trở về điện Nhất, dân trong làng, dòng họ nào cũng nô nức về tham dự. Chắc hẳn cũng sẽ không thiếu oan hồn ma quỷ đến hít Hà hương khói.
Hoàng xoay người, định bụng lên lầu ngủ tiếp thì va sầm vào thứ gì đấy.
"Ôi mẹ ơi..."
"Anh Hoàng."
Hoàng giật mình, nhìn người đối diện trước mặt.
Giao Linh à?
"Sao em lại ra đây?"
"Không có, mỗi ngày đều sẽ ra ngoài, hít thở không khí. Đón nắng mặt trời, xin thổ địa nhà anh một ít khói hương, sau đó sẽ lại vào trong ngay."
Giao Linh cười cười. Hôm nay vẫn mặc chiếc váy trắng của hôm qua.
Hoàng ngẩn ngơ nhìn cô...
Đúng rồi ha, có lẽ thổ địa nhà cậu đã nhận ra cô ta là quỷ sai chuyển kiếp, liền rất biết điều mà nhường một ít lộc lá cho cô ta. Đến cả thổ địa còn như thế, chắc chắn không ít thì nhiều, Giao Linh cũng là một nhân vật không thể đắc tội.
"Em nên hạn chế đi ra ngoài hơn trong vòng 7 ngày tới."
Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670880/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.