"Không sai... Ta hận những người kia, ta hận cha mẹ ta, ta hận... Con ta... Hức... Con ta còn chưa mở mắt... Vợ chồng ta còn chưa danh chính ngôn thuận... Ta tiếc rằng không thể làm cho gia tộc dòng họ kia tuyệt diệt hết cả."
Dâng thị vừa nói vừa nghẹn đắng lại, giọng nói đầy sự chua chát đau khổ, cả sự thù hận tích tụ lâu ngày.
"Trong sổ ghi chép gia phả có viết, cha mẹ ngươi, nửa đời về sau cáo quan từ chức, mẹ ngươi ngày đêm khóc dưới bài vị, không màng ăn uống, chết vì suy kiệt, còn cha ngươi xuống tóc đi tu, cả một nửa đời còn lại, chắc chắn họ cũng sống trong hối hận dằn vặt, ngươi cũng nên tha thứ cho họ, giảm bớt thù hận đi..."
Dâng thị nghe xong, ôm mặt gào khóc thảm thiết.
"Dù có ra sao, cũng nhìn thấy ái nữ Dâng thị vẫn còn yêu thương cha mẹ."
Hoàng nhìn cảnh này, nghe tiếng khóc mà cũng cắt ruột.
"Thôi được rồi. Những cái đó, khi người nhà ngươi đi xuống dưới âm ty, sẽ có người trừng phạt thích đáng. Tội của ngươi chính là không siêu thoát, ở lại quấy nhiễu dương gian, nhập vào thân xác người phàm, hãm hại người vô tội. Nhưng xét nghĩ đến nỗi oan thống khổ ngươi đã phải trải qua, ta sẽ để lại ký hiệu trên người ngươi, để được giảm nhẹ tội."
Cao Tuệ Mẫn dùng ngón tay áp vào giữa trán Dâng thị, một bông mẫu đơn đỏ thắm, bé bé được hình thành.
Ông Long vẽ sẵn một tấm phù, chuẩn bị đốt đi.
Dâng thị quay người, chuẩn bị sẵn sàng bước xuống âm ty.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670866/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.