Cao Tuệ Mẫn cười tủm tỉm, nghiêng người, rút chiếc gương mẫu đơn ra, đưa cho cô ta xem.
"Nhìn thấy chưa?"
"Aaaaa... Đây... Đây chính là ta?!?"
Dâng thị nhìn không ra con ma trước mắt, ôm mặt vò đầu bứt tai.
"Không là cô thì còn ai?"
Cao Tuệ Mẫn rút chiếc gương lại, cất đi, vẫn điệu cười mỉm ghê rợn đó.
Dâng thị không tin vào mắt mình, lùi lại, nước mắt chảy xuống.
"Còn không mau lại chỗ người kia, mau đi siêu thoát."
Tuệ Mẫn chỉ về phía thầy Long đang ngồi ra hiệu. Lập tức, Dâng thị biết mình không phải đối thủ của cô, liền ngập ngừng đi về phía đàn cầu siêu.
"Hức.. Hức... Con của ta... Lang quân của ta..."
"Ồ, ngươi nằm trong gia phả, đã thấy ghi thành thân đâu? Còn cả con nữa."
Cao Tuệ Mẫn giữ lại, quay sang nhìn thắc mắc.
"Cô cô, để cô ta đi đi thôi, khó khăn lắm mới bắt được."
Hoàng sốt hết cả ruột, cậu cả ngày nay lăn xả, buồn ngủ lắm rồi.
"Ngươi trật tự cho ta, oan hồn vẫn còn vướng mắc, tuyệt nhiên không siêu thoát được."
Cao Tuệ Mẫn đưa mắt lườm Hoàng một cái.
"Thì thôi."
Hoàng nhún nhún vai.
Cao Tuệ Mẫn tiếp tục quay sang hỏi Dâng thị.
"Tuổi đời của cô còn trẻ, nói đi, có phải bị sát hại trong lúc mang thai hay không?"
Dâng thị gật gật đầu, nước mắt chảy xuống liên tục, tiếc là nàng ta chỉ là ma, nước mắt rơi xuống không trung, đi được nửa đường, liền bốc hơi đi mất vào hư không.
"Kể lại từ đầu đi, có điều gì oan khuất, ta sẽ cho người viết cho ngươi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670864/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.