"Ngươi giật mình cái gì? Công lực của cô ta bị ta tước hết, nên mới hiện về nguyên trạng lúc tử vong."
"Dạ... Dạ...."
Hoàng chảy mồ hôi lạnh lắp bắp.
Cao Tuệ Mẫn hừ một tiếng, rút chiếc gương bỏ vào trong tay áo, quay sang chỗ thầy Long.
"Bây giờ cô ta khó có thể bỏ trốn xa được. Mấy người cần phải đưa cô ta đi siêu thoát, trước khi chuyển sang ngày mới."
"Ta có lập một đàn cầu siêu tại nhà cô gái bị vong nữ nhập, giờ mong cô có thể giúp ta, chuyển cô ta đến đó, có được không?"
Cao Tuệ Mẫn khẽ gật đầu, đoạn vung chiếc ống tay dài của chiếc giá y kia, ngay lập tức, ba người họ đã đứng trước cổng nhà ông Hiệp.
"Oa... Oà..."
Hoàng đi từ bất ngờ này đến giật mình khác, như không tin vào mắt mình.
"Ngươi trật tự. Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt dành cho yêu quái đó."
Hoàng lập tức thu mắt lại, cô ta cũng chính là một dạng yêu quái nghìn năm, còn bảo không phải cái gì nữa?
"Đi vào phía trong thôi."
Ông Long nãy giờ chứng kiến tranh cãi của hai người, trong đầu đã cảm thấy sự không đúng nào đó ở đây. Nhưng ông vốn không nghĩ ra đó là cái gì.
Hoàng mở cửa trước, ba người bọn họ đi vào trong nhà.
Gia đình ông Hiệp có vẻ như thức trắng đợi thầy trò Hoàng trở về, nên khi thấy tiếng từ xa, đã vội vui mừng ra đón từ đằng sân.
"Thầy Long, cậu Hoàng, may quá, cuối cùng cũng đã trở về rồi."
"Được rồi, mọi người mau vào trong, chúng tôi cần đưa linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670862/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.