Không thể nào, Hoàng trợn tròn mắt lên nhìn mỹ nhân trước mặt.
Có... Có thật là... Cao Tuệ Mẫn?!?
"Ngươi nhìn ta có dụng ý gì?!?"
Cao Tuệ Mẫn nhận thấy có người nhìn mình, lập tức quay sang, ánh mắt sắc bén hướng về phía Hoàng.
"Cô... Cô Cô, con không dám..."
Huhu, thế chính là Cao Tuệ Mẫn trong truyền thuyết đấy à?
Trước lúc ấy, trong đầu Hoàng còn luôn nghĩ rằng lão Long hói đầu bịp bợm mình. "Làm gì còn ai sống đến nghìn năm chứ. Thầy lừa con nít đấyà?"
Haizz, sai rồi, quá sai rồi aaaaaaaaa...
"Hai thầy trò nhà các người đang đi đâu đây?"
Lần này, ánh mắt kia lại chuyển mục tiêu, nhìn sang phía thầy Long.
"Đúng rồi thầy, thầy đã bắt được vong nữ kia chưa?!?" - Hoàng thắc mắc.
"Vong nữ đó, đã bị tuột mất rồi..."
Thầy Long lắc đầu ngao ngán. Ông quên mất rằng, chính con ma nữ kia đã ẩn thân nghìn năm, không ít thì nhiều, công lực cũng đã thuộc hàng hiếm gặp. Là do ông quá tắc trách.
"Vong nữ...?"
Cao Tuệ Mẫn nhíu mày lại.
"Dạ phải."
"Có phải thuộc hàng chết yểu hay không?"
Nói đoạn, cô rút từ trong tay áo ra một chiếc gương soi, đưa cho ông Long nhìn.
"Ông nhìn thử xem..."
Chiếc gương viền vàng, chỉ bằng một bàn tay, họa tiết cũng khắc những bông mẫu đơn, rất tinh xảo, trải dài từ viền đến cán cầm.
"Cô cô, đây là lúc nào rồi, sao cô còn mời thầy con soi gương nữa?"
Hoàng nhăn mặt, đồng ý là con gái cũng cần gương soi, cơ mà.... Thế này thì hơi thái quá, đương lúc dầu sôi lửa bỏng...
Nhưng điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670861/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.