Lần này, cậu bé lại xuất hiện. Bình thường, Hoàng đã quen với việc bất thình lình nhìn thấy cậu. Nhưng hôm nay có điều khác lạ. Cậu bé lại đến gặp cậu, và, không như mọi lần, cậu bé đã mở miệng, mấp máy những câu mà lần đầu gặp mặt cậu đã nói.
"Mẹ em đâu? Em muốn gặp mẹ."
Hoàng thần trí cảm thấy không ổn, mọi khi cậu bé kia chỉ lặng lẽ đến ngồi cạnh mép giường nhìn cậu, nay lại mở miệng nói chuyện, vẻ mặt có chút gấp gáp. Không lẽ... Bệnh về thần kinh của chính mình lại nặng thêm?
Chưa kịp định thần lại chuyện đang xảy ra, cậu bé kia oà lên khóc nức nở.
"Oa... Oa... Mẹ em đâu? Mẹ em đâu? Em sắp không gặp được mẹ nữa rồi...Oà...oà..."
Vừa khóc, đoạn cậu bé vừa túm lấy tay Hoàng, kéo đi ra khỏi giường bệnh.
Hoàng giật mình, cảm nhận được một luồng khí lạnh từ tay cậu bé truyền tới. Lạnh thấu xương. Các khớp tay nhỏ bé lộ rõ ra, xám xịt, nhong nheo. Trong phút chốc, đầu cậu đã có một sự liên tưởng. Bàn tay kia... Phải... Y hệt Tay của người chết...
Theo bản năng, Hoàng rút tay lại, cố gắng nhắm chặt mắt để cái ảo tưởng kia không thể tiếp diễn nữa. Nhưng không. Khi mở mắt ra, cậu vẫn thấy mình, như chịu sự tác động nào đấy, đã đi ra đến hành lang, cậu bé, vẫn túm tay cậu, kéo đi.
Cậu đi mãi đi mãi, theo đến cuối hành lang của bệnh viện, rồi được cậu bé kia dừng lại ở trước một phòng bệnh nhi.
"Con tôi, ôi con tôi..."
Cửa phòng bệnh không đóng, từ phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670842/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.