"Sao nhìn con hốt hoảng thế?"
Nhận thấy sự kỳ lạ của con trai, bà Châu lên tiếng hỏi.
Hoàng mở thật to mắt, hết nhìn cậu bé, lại đến nhìn mẹ mình. Ông bác sỹ đứng ở ngoài, chuẩn bị tiêm thuốc giảm đau và khám tổng quát lại cho cậu.
Lần này, cậu bé ngồi hẳn lên người bà Châu, lấy tay ôm cổ bà.
Mẹ cậu... Mẹ cậu thực không thấy đứa trẻ? Không ai thấy?!
Một lần nữa, cậu nghiền mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu. Tại sao? Tại sao cậu lại nhìn thấy cậu bé kia? Hay do vừa mới trở về từ cõi chết, nên đầu óc cậu phát bệnh ảo tưởng nên tưởng tượng linh tinh?
Phải rồi, chính là thế.
Hoàng cố trấn tĩnh, đã tìm ra đáp án cho mọi sợ hãi, nghi hoặc của mình.
"Cậu trai, mở mắt ra để tôi xem xét tình hình của cậu."
Vị bác sỹ khi nãy tiến lại gần Hoàng, đo nhịp tim, mạch máu và các thông số khác. Cuối cùng, ông với vẻ mặt ngạc nhiên đưa ra kết luận:
"Cậu phục hồi rất nhanh. Hồi nãy thay vết băng cho cậu, miệng vết đâm đã khôi phục lại gần như hoàn toàn. Đây là lần đầu tiên tôi gặp được trường hợp như vậy."
"Cảm ơn bác sỹ."
Bà Châu vui mừng, tiễn ông bác sỹ ra ngoài.
Hoàng đảo mắt nhìn quanh phòng, không thấy "cậu bé" đâu. Điều này đã làm cho cậu thêm phần khẳng định lại rằng, đó chính là ảo giác do cậu gây nên.
"Cạch..."
Tiếng mở cửa phòng vang lên, mẹ cậu đã quay lại.
"Con trai ngoan, cố gắng tĩnh dưỡng. Phía cảnh sát vừa liên lạc với mẹ. Họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phap-su-doi-muoi/1670841/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.