Thất Nguyệt ngồi trong lớp học, lẳng lặng mở cặp sách ra.
Không có bất cứ học sinh bình thường nào xuất hiện trong phạm vi hai mét quanh cô nữa rồi, mỗi ngày cô đều bị Phan Chương đáng ghét cùng một đám côn đồ tự xưng là Long Tam Hội vây quanh. Thất Nguyệt càng muốn khóc lại càng không ra nước mắt. Vốn dĩ thời điểm Long Tam kia trở thành đại ca của khối lớp 10 cũng còn cần một học kỳ nữa, ấy thế mà sao cô lại làm tốt hơn cả hắn chứ?
Thất Nguyệt âm thầm lật sách ra, bài tập khó quá, Thất Nguyệt đọc không hiểu. Hiện tại là giờ tự học buổi chiều, Thất Nguyệt liền thu dọn sách vở, định bụng đi thư viện tìm chút tài liệu.
- Đại ca, anh định đi đâu vậy?
Phan Chương nhìn thấy Thất Nguyệt chuẩn bị rời đi thì vội vàng chạy theo hỏi.
Thất Nguyệt nhìn tên gia hỏa bên cạnh thì trong lòng hận đến tột đỉnh! Tất cả là đều tại tên oắt này, nếu không phải tại cậu ta thì cô đã không biến thành một đại ca xui xẻo như thế này!
Thất Nguyệt cảm thấy bản thân không thể tiếp tục nói chuyện với cậu ta nữa nên cô trừng mắt nhìn cậu ta một cái rồi đi thẳng ra bên ngoài.
- Anh Phan, đại ca làm sao vậy?
Một tên côn đồ vội vàng đi tới bên cạnh Phan Chương và hỏi.
- Tao cảm thấy, ánh mắt lúc nãy của đại ca cực kỳ có thâm ý!
Phan Chương chép chép miệng rồi nói một câu đầy tính triết lý!
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-tan-cap-thu/2208726/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.