Mục An nhìn Thất Nguyệt vài cái, trong lòng thầm suy đoán xem lời Thất Nguyệt nói muốn hòa ly. Lần này nghe nói Thủy Hạo Nguyệt và Tiêu Thất Nương qua đây, hắn ta mang theo một bụng lửa giận đi tới đây, bị hai người này ép buộc cưới cái người xấu xí kia thì thôi đi, bây giờ còn muốn quản cách hai người ở chung nữa, chẳng lẽ họ còn muốn ép hắn ta viên phòng với cô nương xấu xí kia sao?
Mục An cũng rất bi thảm, hắn ta là nhi tử duy nhất của Mục trưởng lão phái Côn Luân, đáng tiếc là năm đó, Mục trưởng lão đã bị giáo chủ Ma giáo giết chết, còn mẫu thân của Mục An cũng tự sát theo sau đó. Theo lý thuyết, phái Côn Luân không nên bỏ mặc hắn ta không quan tâm, tiếc là chưởng môn hiện tại lại từng có mâu thuẫn với cha Mục An nên sau khi Mục trưởng lão qua đời, Mục An trở thành kẻ ‘cha không đau, mẹ không thương’. Trong môn phái, Mục An bị cô lập, không còn cách nào khác nên hắn ta mới tự bước chân vào giang hồ vì hắn ta có võ công cao, diện mạo lại đẹp nên cũng tạo nên danh tiếng của riêng mình. Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang, vừa nổi tiếng không lâu, hắn ta đã bị Thủy Phong Khinh coi trọng, đại ca hắn ta lại bị đe dọa tới tính mạng nên cần phải mượn bảo vật trấn phái của phái Thủy Nguyệt để cứu mạng, còn phải lập lời thế trong một năm, không được bước chân vào giang hồ, phải ở lại với bà mập này. Mục An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-tan-cap-thu/2208690/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.